XIN HỎI ĐƯỜNG Ở NƠI NÀO

     

Bài hát “Xin hỏi con đường ở phương nào?” của phim Tây Du ký kết đã nối sát với tuổi thơ của biết bao người, bài bác hát cũng đựng được nhiều nội hàm tu luyện sâu sắc.

Bạn đang xem: Xin hỏi đường ở nơi nào


Giai điệu tuổi thơ đầy hoài niệm

Mỗi lần giai điệu của bài xích hát “Xin hỏi mặt đường ở phương nào?” vang lên là bao cam kết ức lại ùa về. Tuổi thơ nhiều người chắc cùng từng dõi theo những bước đi của thầy trò Đường Tăng đi thỉnh kinh. Âm nhạc sở hữu lại cảm hứng Thần Thánh phiêu bồng khó khăn tả; nhạc điệu hào sảng của bài bác hát như đưa khán giả lạc vào nhân loại Thần Tiên.

Chất giọng hoàn hảo của ca sĩ Tưởng Đại Vy đã hỗ trợ ca khúc này được xếp vào tuyển tập 100 ca khúc được mếm mộ nhất tại châu Á. Mời quý fan hâm mộ lắng nghe lại ca khúc đầy hoài niệm này:

Xin hỏi mặt đường ở phương nào? – Đường dưới chân ta

Tên bài xích hát là một câu hỏi “Xin hỏi đường ở phương nào?”. Biết đi đến đâu để tìm Đại Đạo, Phật Pháp, khi mà lại đường xa vạn dặm chẳng thấy tận cùng. Cùng câu trả lời được đưa ra là “Đường bên dưới chân ta”. Vậy vì sao lại là “Đường bên dưới chân ta”?

Lão Tử giảng: “Thiên lý bỏ ra hành, thủy ư túc hạ”, nghĩa là: hành trình dài nghìn dặm, bắt đầu từ dưới bước chân. “Đường bên dưới chân ta” cũng chính là như vậy, cứ đi đang tới, cứ tìm đang thấy con đường. Chỉ việc tâm đừng ngại xa ngại khó, thì cứ có tác dụng rồi khăng khăng sẽ được.

Cũng giống hệt như hai câu thơ trong bài bác “Du sơn Tây thôn”: “Sơn trùng thủy phúc nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất”, tạm thời dịch là: “Núi cùng nước tận ngờ không còn lối, bóng liễu hoa tươi một xóm làng”. Khi nhìn về phía trước thấy mờ ám mù mịt, cơ mà càng đi tới gần thì tia nắng càng hiện tại ra. Đôi khi điều họ cần kiếm tìm kiếm lại chỉ còn cách một láng liễu, chỉ cần lấy tay gạt qua là sẽ tới rồi.

Xem thêm: Top 7 Phim Bí Mật Mã Song Sinh Tập 51 Mới Nhất 2022, Mật Mã Song Sinh


*
Đường đi đem Kinh xa vạn dặm với đủ những kiếp nàn (ảnh minh họa sohu)

Vượt qua kiếp nạn, đắc chân kinh

Tôn Ngộ ko thần thông trở nên hóa, một cân đẩu vân có thể đi được mười vạn tám nghìn dặm, mong muốn đến Tây Trúc lấy kinh thì duy nhất loáng là tới. Mà lại tiếc là không thể cõng Đường Tăng mà bay đến Tây Trúc được, vì chưng “Cắp Thái Sơn vơi như hạt cải, dắt fan phàm cực nhọc thoát vết mờ do bụi hồng”. Đường Tăng giết mổ xương phàm tục buộc phải Tôn Ngộ ko cũng quan yếu cõng được.

Vì vậy cơ mà mấy thầy trò phải đi bộ ròng rã 14 năm trời, từ mình cách đi, chịu đủ khổ nạn, thừa qua chấp trước, đề cao tâm tính, đắc được chân gớm cũng là biểu tượng cho việc đạt được viên mãn.

Trong bài hát gồm câu “Đạp bình khảm khả thành Đại Đạo”, tức thị đạp bởi cho hết nhấp nhô là thành Đại Đạo. Đại Đạo vừa có thể hiểu tà tà mở ra ngoài đường lớn để đi, vừa tất cả ý là tu thành đắc Đạo. Phần đa nhấp nhô, kiếp nạn trên phố đi, chính là những trung khu chấp trước còn chưa bỏ được của bạn tu luyện; cần phải trừ ngừng hết nó thì mới hoàn toàn có thể tu thành viên mãn.

Xem thêm: Danh Sách Top 5 Thuốc Trị Gút Hiệu Quả Nhất Của Mỹ, Danh Sách Top 5 Thuốc Trị Gout Tốt Nhất Hiện Nay


*
Trải qua không còn thảy kiếp nàn mới rất có thể tu thành viên mãn (ảnh minh họa kuaibao)

Cứ đi rồi đang thấy nhỏ đường

Bài hát này thành công, thì ko kể phần phổ nhạc hùng tráng của hẹn Kính Thanh, phần lời sâu sắc của Diêm Túc, tất yêu không nói đến giọng hát tuyệt vời nhất của Tưởng Đại Vy. Đạo diễn Dương Khiết của phim Tây Du cam kết từng nhận xét rằng:

“Bài hát này nửa đầu bắt buộc thể biểu hiện rõ được hóa học hào sảng, lời ca thán tự vấn của một bạn trên chuyến du ngoạn dài. Nửa sau lại phải chất giọng mượt mại, thánh thót như một đàn bà kêu thấu trời xanh. Vì vậy nhằm thể hiện thành công được ca khúc này là khôn xiết khó. Lúc nghe bạn dạng ghi âm ấy lần đầu, tôi đang nghĩ Tưởng Đại Vy đã mời thêm một cô bé ca sĩ khác song ca cùng mình. Về sau khi biết bạn hát chỉ là một trong mình Tưởng Đại Vy, tôi đang rất thán phục giọng ca của ông ấy!”

Khán mang của Tây Du ký thì chắc những người cũng đã trưởng thành, đã và đang trải qua đủ lắp thêm hỷ nộ ái ố. Liệu có bao giờ cảm thấy vô vọng mà cần thốt lên “không biết đâu là lối thoát?”. Tốt vọng, bửa xuống, vùng dậy và bước tiếp, vậy rồi gần như chuyện cũng trôi qua. Quả thực là “Đường dưới chân ta!”

Câu hỏi nhân sinh “Xin hỏi mặt đường ở phương nào?” Hãy cứ gan góc bước tới, tự nhiên và thoải mái sẽ thấy con đường.